Tháng Năm ngày ấy mình quen
Đến nay cũng đã nhiều phen bổng trầm
Thế mà lại đến tháng Năm
Phượng vừa hé nụ, bằng lăng tím trời..
Người thì nỡ bỏ xa người
Một người ở lại, một người ngóng trông
Trời Tây em có ngại ngùng
Xe ai đưa đón, em đừng lên nghe!
Cho dù đường có ướt mưa
Nhớ mang nón mũ, đừng che hai người..
Ở nhà anh chỉ dặn thôi
Anh ra cửa đứng, anh ngồi..nhớ em
Ở bên trời ấy ai trông
Còn ai nhớ, còn ai mong ai về
Ngày xưa anh có sai gì
Cũng là một chữ ‘si mê’ em à
Thế nên nghiệp chướng bây giờ
Lặng thinh anh nhận chẳng nhờ đến ai
Bệnh tình chẳng thể chết người
Mà sao chết ở trong lời nói em …
Thôi thì em nhé Tháng Năm
Xin em giữ một chút lòng về anh
Mong sao ngày ấy tới gần
Ngày em về với muôn phần yêu thương …!
BH 25/04/2013
7 nhận xét:
Thắng năm này gắn với sự chia xa
Anh đặt tên để vơi đi nỗi nhớ
Hãy gọi đó là cuộc chia ly màu đỏ
Có sắc tím bằng lăng của sự thuỷ chung
vợ đi vắng bây giờ lại làm thơ ,mộng mơ nhỉ nhưng đừng chào chó và đếm kiến nhé
Đi xa thì lại thấy nhớ vợ ,yêu vợ hơn đấy
Khi nào vợ về làm thêm thằng cu mày ạ
Kiên ơi đừng để lâu thế làm ngay thằng cu trước khi vợ đi xa chứ, toàn các bạn xui khôn ...hehe
Có vợ mà cho đi Tây
Như xe không khóa để ngay Bờ Hồ
May mà xe pát đát rồi
Giả như mất chút, thôi đừng lăn tăn.
(đùa đấy nhé)
Phải cômenxích vợ bằng thằng cu trước khi vợ đi công tác thì còn gì để nói nữa. K yêu vợ thế có khi cũng chống chếnh thật đấy. Khi nào rỗi rãi alo anh em ra Lan chín hay Hải xồm phang mấy quai là đâu lại vào đấy ngay ý mà K ạ.
Trụ ơi K nó ko sợ xe ko khoá để ngay bờ hồ đâu vì nó cho vợ mang theo cả cái khoá xích to đùng rồi ... nó cứ giả bộ tâm trạng 1 tý cho cả lớp xót thương đấy nó cho mang cái khoá to đi lên có nhớ chẳng qua là nhớ cái khoá nhà nó thôi vì đi về bây giờ ko có đứa để quát để sai vặt mà !!!!!
Hehe cả lớp bị lừa rồi...! Kiên Cao Cầu thật đấy
Đăng nhận xét