Nhớ đầy

4 tháng 8, 2018 4 nhận xét
Có nỗi nhớ nào không đầy đâu em
Tràn vào đêm tối
Vật vã canh thâu
Như người say
Như kẻ nghiện
Như cơn sốt
Chẳng thể qua mau...

Ai cũng có những lúc nhớ đến thắt đau
Tim như cuộn rút
Chống chọi với chính mình
Trong cô tịch
Mênh mông

Ôi nỗi nhớ đầy đến nao lòng
Chẳng thể nào chất thêm được nữa
Tự hỏi còn bao lâu nữa
Để có thể quên được em?

Rồi thì sẽ đứng lên,
Rồi thì sẽ đi qua những ngày giông gió
Rồi tâm bão sẽ trở về bình thường như cũ
Nhưng trái tim có nguyên vẹn bao giờ?

Nỗi nhớ tràn đầy
Khắp không gian
Thời gian
Ngập tràn
Mãi...
30/3/2016

4 nhận xét:

  • Như Hải nói...

    Câu trong bức ảnh trên nói rằng: "Điều đặc biệt nhất trên thế gian chính là thời gian. Thời gian làm cho nỗi nhớ về một ai đó ta yêu lớn hơn, và ngược lại, nó làm cho thời khắc bên người ta yêu dù dài bao nhiêu cũng thành ngắn ngủi.." Vậy nên nỗi nhớ luôn là sự NHỚ + TƯỞNG TƯỞNG = DÀI...

  • Hoa Co May nói...

    NỖI NHỚ ĐẦY

    Nỗi nhớ nào cũng đầy ở trong tim,
    Trái tim nhỏ bỗng trở thành chật chội
    Quặt thắt lòng vội vã tràn vào đêm tối
    Nhấn chìm em trong buồn bã đơn côi.

    Nỗi nhớ nào cũng nghẹn ứ, anh ơi
    Đầy chặt chèn đến khi không thở nổi
    Bóp thắt lại, trái tim đau chới với
    Có khi nào thôi nhớ được không đây?

    Nỗi đợi chờ khiến em như kẻ say
    Như kẻ nghiện vật vã cơn đói thuốc
    Đêm thức giấc, thèm làn hương thân thuộc
    Giọt mồ hôi vướng mặn cánh môi hồng.

    Trong màn đêm cô tịch đến mênh mông
    Em cô độc một mình với nỗi nhớ
    Cố gắng gượng vượt qua ngày giông gió
    Mà vẫn đầy, nỗi nhớ ngập không gian.

    Mà vẫn đầy, nỗi nhớ ngập thời gian...

    Đọc bài thơ của anh Vô Danh lâu thật lâu mà bây giờ mới viết theo được.

Đăng nhận xét

 

©Copyright 2011 Thời đi học | TNB