SAY...
Chiều say viết nốt vần thơ
Người thương đi mãi, đợi chờ mênh mông
Tình xưa chôn giấu vào lòng
Phút giây ân ái hư không xa vời
Gió còn ngân điệu à ơi
Mây còn ru giấc chơi vơi đêm trường
Đã từng yêu, đã từng thương
Mà nay chia cách hai đường đôi nơi
Bàn tay thôi nắm, buông lơi
Nụ hôn xa quá, làn môi héo mòn
Còn ai để dỗi để hờn
Cô đơn vẫn mãi cô đơn một mình
Dòng đời hờ hững vô tình
Như người ta cũng lặng thinh im lìm
Nỗi đau như cứa vào tim
Tình bay xa tựa cánh chim cuối trời
Ly rượu đắng chát trên môi
Uống bao nhiêu cũng không vơi nỗi buồn
Người ta đã phũ phàng buông
Sao không quên nổi vấn vương nồng nàn?
Uống cho say hết một lần
Ngỡ như ngoài ngõ bước chân ai về
Giật mình, chợt tỉnh cơn mê
Lá rơi xào xạc, tái tê trong lòng.
Thôi,
Còn gì nữa mà mong...
16/5/2017
Người đăng:
Hoa Cỏ May
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
1 nhận xét:
Cứ say mà ra thơ hay thế này thì say tiếp nhé HCM à
Đăng nhận xét