Tâm Sự Thứ Bảy (164): Góc Sân và Khoảng Trời

11 tháng 10, 2017 0 nhận xét
“Sân nhà em sáng quá
Đầy ánh trăng sáng ngời…
Em đi trăng theo bước
Như muốn cùng đi chơi..”

Đứa bé của một khoảng trời và góc sân mà Trần Đăng Khoa đã từng viết trong bài thơ trên đây có đôi mắt trong veo, chưa từng bao giờ biết vướng bận, lo toan gì, chỉ ngắm trăng tròn, rồi trăng khuyết, ngày qua ngày từ một góc sân nho nhỏ, với một không gian nho nhỏ mở ra từ đôi mắt trong veo ấy.

Nơi góc sân ấy nó thường nhìn lên trời cao để tưởng tượng từng đụn mây trắng trong khoảng trời be bé kia với những hình thú, hình chim mà nó ưa thích. Nơi góc sân ấy nó chạy theo bóng trăng để xem ‘trăng theo bước ‘của nó mà bầu bạn. Sự đuổi bắt bóng-hình mãi đối với nó là không bao giờ chán. Ở đó không có sự có mặt của khổ đau, chỉ có niềm vui và hạnh phúc ngập tràn.

Đó là góc sân được mặc định là của riêng nó, nơi không ai, ngoài trăng, gió, và mây đến thăm, thủ thỉ tâm sự với nó hàng ngày. Và nó, nó thì thầm với khoảng trời ấy với muôn vàn những suy nghĩ chợt đến, mà nếu ai đó nghe được chắc sẽ cười vào sự ngốc nghếch và ngây thơ của nó.

Có biết bao những cơ hội để nó rời khỏi khoảng trời ấy bước ra cuộc sống, đến với những ‘khoảng trời khác’ rộng mở hơn, những con đường dẫn đến những thế giới mới to lớn hơn góc sân của tuổi thơ.., vậy mà nó cứ chần chừ (hay không đủ tự tin để dứt bỏ) ra đi? Có lẽ, nó sợ. Nó sợ rời khỏi đó sẽ không còn lại góc sân ấy nữa, khoảng trời ấy nữa…

Rồi cái gì đến cũng phải đến. Nó phải dứt bỏ góc sân ấy để mà ra đi, để mà đón nhận những đổi thay mang tên ‘trải nghiệm’ và ‘trưởng thành’. Những dấu ấn của cuộc đời, của thời gian in hằn trên gương mặt, nụ cười khoé mắt, và nhất là trong tâm trí nó. Để một ngày khi trở về, nó bỗng thấy hình như góc sân đã khác, khoảng trời đã khác. Mọi thứ dường như đã đổi thay, khác xưa. Sự ‘khác’ đó mãnh liệt quá khiến nó ngây ngô tự hỏi: “Hình như thời gian đã làm thay đổi hết tất cả những kỷ niệm của ta?”.

Nhưng thực ra góc sân vẫn đó, khoảng trời vẫn đó, chỉ đôi mắt nhìn của nó đã khác, đã có nhiều ‘sạn’ hơn. Góc sân qua đôi mắt ấy giờ trở nên chật hẹp và khoảng trời cũng không còn trong xanh, thánh thiện như những ngày còn thơ bé.

Rồi nó bùi ngùi: “ Giá nó không rời bỏ góc sân ấy ra đi thì đâu có sự đổi thay đến thế..!”. Và nó tiếc, tiếc cho những gì đẹp đẽ giờ chỉ còn lại trong ký ức, trong sự tưởng tượng. Nó quên mất mình đã đổi thay thật nhiều. Cũng như góc sân, nó cũng đã khác xưa, cũ đi theo thời gian.

Nó ngồi thu mình trong góc sân và ngắm khoảng trời thật lâu, cố tìm lại những âm thanh quen thuộc, những bóng mây quen thuộc ngày nào. Góc sân dù nhỏ bé nhưng vẫn thân thiết với nó. Bất giác, bài hát quen thuộc ngân lên trong nó:
“ Sân nhà em sáng quá
Đầy ánh trăng sáng ngời..”

Đúng rồi, nó quên mất hôm nay là Rằm Trung Thu nên trăng tròn vành vạch trên trời cao kia khiến cho bóng nó sáng rõ hơn dưới ánh trăng đêm. Nó chợt thấy bóng mình đang đi cùng mình, dừng cùng mình, như ngày thơ bé chơi trò đuổi bắt hình bóng. Chỉ là cái bóng ấy giờ đây đã vạm vỡ hơn xưa, nặng nề hơn xưa mà thôi.

“ Sân nhà em sáng quá...” Ừ , đúng vậy, góc sân ấy hôm nay sáng quá, đã quá lâu nó mới được thấy trăng tròn và đẹp đến vậy.
BH. Trung thu 2017


0 nhận xét:

Đăng nhận xét

 

©Copyright 2011 Thời đi học | TNB