CHIỀU MƯA

14 tháng 7, 2016 4 nhận xét

Chiều cuối hạ mưa buồn nghe cô quạnh
Mới hôm qua tấp nập phố đông người
Nắng rực rỡ ánh vàng xao xuyến quá 
Hàng cây xanh tung tẩy gió đang cười
Chợt tất cả đột nhiên cùng biến mất
Để lòng người u ám cả trời mây
Ly cà phê hôm nay sao đắng thế
Chắc cũng buồn quạnh quẽ giống y tôi
Nhành Phượng đỏ xa rời cây ngơ ngác
Thu chưa sang mà lá rụng rơi nhiều
Nhặt chiếc lá thấy lòng mình xơ xác
Viết mấy dòng man mác gửi gió bay
Cơn mưa hạ lúc này đang nặng hạt
Quán đơn côi nhàn nhạt một mình tôi
Trời u ám rã rời đang trăn trở
Nhớ đến người lắm đó có biết không?

4 nhận xét:

  • Hoa Co May nói...

    Đua theo bạn Sơn tí nhé, nhưng mà chưa có mưa
    MƯA CUỐI HẠ
    Chiều cuối hạ, cơn mưa rào lơi lả
    Lẳng lơ nghiêng, hạt nặng theo gió mùa
    Phủ mờ mịt, từng sợi đan trắng xoá
    Mái phố buồn chìm lấp dưới màn mưa.

    Con sẻ nhỏ ướt cánh, run rẩy sợ
    Lá phượng rơi theo dòng nước trôi dài
    Cánh phượng đỏ nhạt màu trong mưa gió
    Mùa qua rồi, không níu được chân ai.

    Mưa lạnh quá để quán buồn tênh vắng
    Lá rụng rơi rã rượi dưới bậc thềm
    Cafe sữa chợt lẫn vào giọt đắng
    Người chốn nào, giờ chỉ có mình em?

    Giọt mưa bay, chạm nhẹ, ướt môi mềm.

Đăng nhận xét

 

©Copyright 2011 Thời đi học | TNB