Bình thơ: 'Bão Về Trên Phố' của Hoa Cỏ May

29 tháng 7, 2016 3 nhận xét
"BÃO VỀ TRÊN PHÔ" của tac giả HOA CỎ MAY là một bài thơ thật giàu sức gợi! Cảm xúc khi đọc "BÃO VỀ TRÊN PHỐ" quá SƯỚNG và quá ĐÃ. Nữ sĩ miêu tả cơn bão mà THANH THANH, TỤC TỤC cứ xen lẫn vào nhau trong một trường ngữ nghĩa...
BÃO VỀ TRÊN PHỐ
Bão,
Uà về trên con phố
Gió thét gào trong cơn giông tố
Cuồng nhiệt,
Đắm say,
Nồng nàn
Phố cũ hoang mang...
Bão
Tốc mái
Luồn vào con ngõ nhỏ
Ươt đẫm
Mưa tuôn
Ngập ngụa cả đường
Lá rời cành không vấn vương
Rơi xuống đất
Tả tơi
Phố trơ trụi
Gồng mình đón bão
Từng cơn gió xô ào ạt
Đẫm nươc
Sũng ướt con phố xưa
Phố ồn ào
Khao khát dưới trận mưa
Chòng chành, ngả nghiêng cùng cơn bão
Nghe trong gió...tiếng thì thầm chao đảo
Bão quay cuồng vì phố,
Phố biêt không?
Trong mênh mông
Bão rùng mình
Tràn vao lòng phố
Màn mưa trắng xóa
Ươm mầm sinh sôi
Phố chơi vơi...
Đến đột ngột
Và ngưng cũng đột ngột
Bão tan
Phố cũ dịu dàng
Ướt sũng sau cơn bão
Lặng im thiêm thiếp ngủ
Gió nhẹ nhàng ve vuốt
Kéo lá cây phủ kín con phố chiều
Nhẹ mơn man ru khe khẽ
Lời yêu
Phố ngủ
Chìm trong giấc mơ ngoan
(Dẫu tan hoang)
Xuyên suôt từ đầu đến cuối bài thơ là hai hình ảnh sóng đôi BÃO và PHỐ. Nếu như BÃO được biêt đến là một chàng trai mãnh liêt, đa tinh...thì PHỐ lại la hiện thân cúa một cô gái mỏng manh va kiều diễm...
Vào một ngày..., BÃO xuât hiên bât ngờ va đường đột như một bạch mã hoàng tử mạnh mẽ đầy quyên lực:
"BÃO
Ùa về trên PHỐ
gió thét gào trong cơn giông tố
Cuồng nhiêt,
Đắm say"
Trước sự tấn công bất ngờ đó, PHỐ như một cô gái có phần rụt rè,khăc khoải, một chút gì đó mơ hồ như là sự hồi hộp, phấp phỏng, lo âu, va cả những bỡ ngỡ vì bị động trước sự liều lĩnh của BÃO nên "PHỐ cũ hoang mang"...
PHỐ chưa kịp tó tường sự tình thì bàn tay "nồng nàn" đầy gọi mời của BÃO đã "tốc mái/ Luồn vào con ngõ nhỏ".Sau giây phut 'hoang mang' trong thoáng chốc, PHỐ_ môt cô gái hêt sưc thông minh, nhạy cảm đã nhanh chóng bắt nhịp với "bước sóng tình yêu" và chủ động hòa cùng luồng cam xúc mãnh liêt ấy. Bao ngày khat khao, bao đêm đợi chờ...
PHỐ cũ trở nên rạo rực và quyến rũ lạ thường, PHỐ 'ươt đẫm, mưa tuôn" để đáp lại sự nồng nhiệt, phong tình của BÃO. Cảm xúc yêu đương trong PHỐ dường như đã lên đến đỉnh điểm, đến nỗi ứơt "ngập ngụa cả đường". Tât cả các giác quan bản năng của môt người đàn bà 'bị" đánh thức và trỗi dậy mãnh liệt vào một ngày giông bão.... PHỐ bản lĩnh va lẳng lơ hơn bao giờ hết để trở về với những gì lõa lồ nguyên thủy nhất của một người đàn bà: "Lá rời cành/ không vấn vương/ Rơi xuống đất/ Tả tơi". Mọi thứ dường như được bày ra sẵn sàng để bữa tiệc ái ân thăng hoa hêt mưc có thể:
"PHỐ trơ trụi, gồng mình đón bão".
Và điều gì đến ắt phải đên như môt quy luật muôn thuở của đât trời:
"Từng cơn gió xô ào ạt
Đẫm nước
Sũng ươt con phố xưa"
Cuộc ái ân diễn ra đầy mãnh liệt với sự cuồng nhiêt, cháy hết mình của cả BÃO và PHỐ, của cả ANH và EM:
"PHỐ ồn ào
Khao khát dưới trận mưa
Nghe trong gió tiếng thì thầm chao đảo"
Những thanh âm của hanh phúc cứ thế "lăn náo nức" và cảm xúc ái ân cũng nương theo đó mà thăng hoa, thăng hoa lên mãi...PHỐ ngày một "ồn ào","khao khát", gió vẫn cứ "thì thầm,chao đảo"_nghe như tiếng rên rỉ đầy khoái cảm, hoan lạc của sự thỏa mãn đã lên đến tột đỉnh. Đôi ta hạnh phuc và đât trời cũng "chòng chành, ngả nghiêng cùng cơn bão".
Mạnh mẽ là vậy, liều lĩnh là vậy, nhưng trước sự diễm lệ, bao dung của người đàn bà, ngươi đàn ông giống như một "đứa trẻ lớn": si tình, thành thật và đáng yêu!
"Bão quay cuồng vì phố
Phố biết không"
Những chếnh choáng, đê mê của khoái cảm tích tụ bấy lâu được đẩy lên cao trào và đỉnh điểm của cảm xúc dồn nén đã vỡ òa đúng lúc, đúng thời điểm:
"Trong mênh mông
Bão rùng mình
Tràn vào lòng phố"
Lúc này, BÃO giống như một người ươm mầm đã tìm đúng miền đất màu mỡ để gieo hạt và 'anh sẽ xây dựng cơ ngơi của mình trên miền đất hứa của em": 
"Màn mưa trắng xóa
Ươm mầm sinh sôi"
Với bao nhiêu niêm tin, hi vọng BÃO gửi trao, PHỐ "chơi vơi", lâng lâng trong hạnh phúc...,PHỐ diu dàng đón nhận tinh yêu!
Khoảnh khăc đất trời giao thoa cũng chính là giây phút anh và em tan chảy trong nhau, quyện hòa tất cả va gửi trao tất cả. Khi âm_dương hợp lại thì vạn vât ắt sẽ sinh sôi, nảy nở, trường tồn và hưng thịnh.
Tinh yêu muôn đời vẫn thế, luôn cần được nuôi dưỡng bởi những tình cảm chân thành, đắm say, luôn cần được hâm nóng bởi những mới mẻ, bất ngờ, táo bạo..., và càng không thể thiếu nhu cầu "được hiến dâng"_"xin đón nhận". Phút giao hòa trong tận cùng cháy bỏng, anh và em_ khi hai thân xac nguyên thủy quyện vào nhau, chúng ta được sống là chính mình và trở về với những giá trị nhân bản nhất! giá trị nhân văn của bài thơ chính là ở chỗ đó! Trong tình yêu, mọi thứ đến thật tự nhiên, không theo một quy luật nào cả:
"Đến đột ngột
Và ngưng cũng đột ngột
Bão tan"
Như một chân lý muôn thuớ của đât trời, sau cơn mưa, bầu trời lại sáng:
"Phố cũ dịu dàng
Lặng im thiêm thiếp ngủ"
Có lẽ không còn gì hạnh phuc hơn khi ta được sống là chính mình, dâng hiến hết mình và đón nhận trọn vẹn. Phải chăng, khi đã cháy hêt mình với thời khắc thì dư âm còn lai sẽ là những ngọt ngào. PHỐ lịm đi trong hạnh phuc:"lặng im thiêm thiếp ngủ"
Nếu như trước nhan săc và sự bao dung của ngươi phụ nữ, đàn ông giống như một đứa tré thi trươc sự mạnh mẽ, lớn lao của người đàn ông, đàn bà lại là đàn bà: nhỏ bé, mong manh và yếu đuối:
"gió nhẹ nhàng ve vuôt
Kéo lá cây phủ kín con phố chiều"
Bên cạnh những phut giây mãnh liệt, đàn ông có lúc thật dịu dàng, giống như những nốt trầm của một bản nhạc rock. Hành động "kéo lá cây phủ kín con phố chiều là một điểm nhấn "rất đàn ông". Khi mới bắt đầu, anh là người chủ động và khi đi đến cuối con đường, khi tât cả đã mệt nhoài thì anh vẫn là người che chở, bảo vệ cho em tới cùng. Đó phải chăng là hình ảnh của một "soái ca' lý tưởng?
Và bài thơ khép lại trong giai điệu êm ái của tình yêu:
"Nhẹ mơn man ru khe khẽ
Lời yêu
Phố ngủ
Chìm trong giấc mơ ngoan"
(Dẫu tan hoang)
Tàn cuộc rôi, tất cả cần được nghỉ ngơi để hồi sinh mầm sống. Kết thúc bai viêt nhỏ của minh, tôi xin mượn hai câu thơ trong bài làm câu kêt_môt kêt thúc đầy hứa hẹn:
"Màn mưa trắng xóa
ƯƠM MẦM SINH SÔI"
(FB Nàng Thơ) 

3 nhận xét:

  • Hoa Cỏ May nói...

    Cảm ơn Như Hải, tớ thật sự hạnh phúc khi nhận được bài bình của Nàng Thơ. Cô bé rất trẻ mà cảm nhận quá tuyệt vời luôn.

Đăng nhận xét

 

©Copyright 2011 Thời đi học | TNB